Phần 1: Không ăn thì cứ nhịn đói
Mỗi buổi sáng, sau khi Peter thức dậy, Susan để
phần ăn sang lên bàn và bận rộn làmviệc khác. Peter sẽ tự mình leo lên
chiếc ghế, uống sữa, ăn bánh sandwich, sau khi ăn no, nó sẽ tự về phòng của
mình, tự tìm quần áo trên tủ, rồi tự lấy giày, tự mình mặc lên. Bất kể chỉ mới
3 tuổi thôi, vẫn chưa phân biệt rõ ràng mặt trái hay mặt phải của bít tất, giày
trái hay giày phải.
Có một lần, Peter lại mặc ngược chiếc quần lên
người, tôi vội vàng chạy đến muốn thay lại cho cháu, nhưng đã bị Susan cản lại.
Nó nói, nếu cảm thấy không thoải mái tự cháu sẽ cởi ra, và mặc lại; nếu nó
không cảm thấy không có gì là không thoải mái, vậy thì tùy. Và nguyên ngày đó,
Peter mặc cái quần ngược đó chạy tới chạy lui, Susan như không thấy gì hết.
Một lần nữa, Peter ra ngoài chơi với cháu nhà hàng xóm, chưa được bao lâu thì
nó chạy thở hổn hển về đến nhà, nói với Susan: “Mẹ ơi, Lusi nói cái quần của
con mặc ngược rồi, đúng không? Lusi là con nhà hàng xóm, năm nay 5 tuổi. Susan
mỉm cười nói: “Đúng vậy, con có muốn mặc lại không?” Peter gật gật đầu, tự mình
cởi quần ra, xem tỉ mỉ rồi, bắt đầu mặc lại. Từ lần đó về sau, Peter không bao
giờ mặc ngược quần nữa.
Tôi đã không kiềm được mà nhớ lại, cháu gái
ngoại của tôi lúc 5 - 6 tuổi chưa biết dùng đũa, lúc học tiểu học còn chưa biết
cột dây giày, và bây giờ đang theo trung học dạng ký túc như nó, mỗi cuối tuần
là đem một đống quần áo dơ về nhà.
Có một ngày buổi trưa, Peter giận dỗi, không chịu ăn cơm. Susan la rầy mấy câu,
Peter giận hờn đẩy khay cơm xuống đất, thức ăn trên khay rớt đầy trên đất.
Susan nhìn Peter, giọng nói nghiêm khắc: “Xem ra con đúng thật không muốn ăn!
Nhớ lấy, từ giờ đến sáng mai, con không được ăn gì hết.” Peter gật gật đầu,
kiên quyết trả lời: “Yes!” Và trong lòng tôi chợt cười thầm, hai mẹ con này
cứng đầu như nhau!
Buổi chiều, Susan bàn bạc với tôi, buổi tối do
tôi nấu món ăn Trung Hoa. Trong lòng tôi suy tư một lúc, Peter đặc biệt thích
món ăn Trung Hoa, nhất địng Susan cảm thấy sáng nay không ăn được gì hết, nên
muốn buổi tối cháu ăn ngon nhiều hơn. Buổi tối hôm đó, tôi trổ tài nấu ăn, làm
món sườn chua ngọt mà Peter thích ăn nhất, tôm, và còn sử dụng mì Ý làm theo mì
lạnh kiểu Trung Hoa. Peter thích nhất món mì lạnh, người nhỏ nhỏ như thế nhưng
có thể ăn được một tô lớn.
Bắt đầu bữa cơm tối, Peter vui mừng nhảy lên ghế
ngồi. Susan lại đến gần lấy đi dĩa và nĩa của con, nói: “Chúng ta không phải
giao ước rồi, hôm nay con không được ăn gì hết, chính con cũng đồng ý rồi đó.”
Peter nhìn khuông mặt nghiêm túc của người mẹ, “òa” lên một tiếng rồi khóc, vừa
khóc vừa nói: “Mẹ ơi, con đói, con muốn ăn cơm.” “Không được, nói rồi là phải
giữ lời.” Susan không một chút động lòng.
Tôi thấy đau lòng muốn thay cháu cầu xin, nói đỡ
lời dùm, nhưng thấy ánh mắt ra hiệu của con trai tôi. Nhớ lại lúc mới đến Mỹ,
con trai có nói với tôi: “Ớ nước Mỹ, lúc cha mẹ giáo dục con cái, người ngoài
không nên nhúng tay, bất kể là trưởng bối cũng không ngoại lệ.” Không còn cách
nào, tôi chỉ còn giữ im lặng mà thôi.
Bữa cơm đó, từ đầu đến cuối, Peter tội nghiệp
chỉ ngồi chơi với chiếc xe mô hình, mắt trưng trưng nhìn ba người lớn chúng tôi
ăn như hổ đói. Đến đó tôi mới biết dụng ý thật sự của Susan khi để tôi nấu món
Hoa. Tôi tin rằng, lần sau, trong lúc Peter muốn giận hờn quăng liệng thức ăn,
nhất định sẽ nghĩ đến kinh nghiệm bụng đói nhìn ba mẹ và bà nội ăn cao lương mỹ
vị. Bụng đói không dễ chịu tí nào, huống chi là đối mặt với món mình thích ăn.
Lúc ngủ tối, tôi và Susan cùng đến chúc Peter
ngủ ngon. Peter cẩn thận dè dặt hỏi: “Mẹ ơi, con đói lắm, giờ con có thể ăn món
Trung không?”. Susan mỉm cười lắc đầu, kiên quyết nói: “Không!” Peter nuốt nước
miếng lại hỏi: “Vậy để con ngủ dậy rồi khi mở mắt con được ăn chứ?” “Đương
nhiên được rồi.” Susan thật dịu dàng khẽ đáp. Peter đã cười tươi ra.
Phần lớn dưới tình trạng này, Peter rất tích cực
ăn cơm, nó không muốn vì “tuyệt thực” mà lỡ mất miếng ăn, và chịu cực hình bụng
đói. Mỗi lần nhìn thấy Peter ngoạm từng phần lớn thức ăn, lúc miệng và mặt dính
đầy thức ăn, tôi lại nhớ đến cháu gái, lúc như tuổi của Peter, vì phải dỗ dành
cho nó ăn cơm, mấy người cầm lấy tô cơm và dí theo sau đuôi nó, nó còn chưa
chịu ngoan ngoãn, còn ra điều kiện: ăn xong chén cơm mua một kiện đồ chơi, ăn
thêm một chén thì mua thêm một đồ chơi…
Phần 2: Ăn miếng trả miếng
Có một lần, chúng tôi dắt Peter ra công viên chơi.
Rất nhanh, Peter đã cùng hai cô gái chơi nấu ăn với nhau. Cái nồi nhỏ bằng mũ,
cái xẻng nhỏ, cái thau nhỏ, những cái chén nhỏ xếp đầy trên đường. Bất ngờ,
Peter tinh nghịch cầm cái nồi bằng nhựa lên, rất mạnh đập lên đầu cô bé kia,
cháu gái kia bần thần một lúc và khóc thật lớn. Còn cháu kia khi thấy tình hình
vậy cũng khóc thật lớn. Đại khái, Peter cũng không nghĩ đến hậu quả nghiêm
trọng như vậy sẽ xảy ra, đứng qua một bên, trợn mắt nhìn.
Susan đi về phía trước sau khi hiểu được đầu đuôi
sự việc, nó không quát nạt một tiếng, cầm lấy cái nồi ấy, ngõ một cái mạnh lên
đầu Peter. Peter không phòng bị, và té ngã xuống bãi cỏ, khóc nức nở lên. Susan
hỏi Peter: “Đau không? Lần sau có còn làm thế nữa không?”. Peter một bên khóc
một bên lắc đầu. Tôi tin rằng, lần sau nó sẽ không làm thế nữa.
Cậu của Peter đã tặng cho cháu một chiếc xe đạp
nhỏ, Peter rất thích, lấy làm bảo bối không cho ai đụng vào. Lusi cô bé trong
xóm là bạn thân của Peter, đã thỉnh cầu Peter mấy lần muốn chạy thử chiếc xe
nhỏ này, Peter vẫn không đồng ý. Có một lần, mấy cháu nhỏ chơi chung với nhau,
Lusi thừa lúc Peter không để ý lén lén nhảy lên chiếc xe, và chạy đi. Sau khi
Peter phát hiện rất phẫn nộ, méc với Susan. Susan đang nói chuyện và uống café
với mẹ của những đứa nhỏ kia, bèn mỉm cười trả lời con: “Chuyện của chúng con
thì chúng con tự giải quyết, mẹ không quản được.” Peter bất lực quay đi.
Qua được ít lát, Lusi chạy chiếc xe về. Peter vừa
thấy Lusi thì lập tức đẩy bạn té xuống đất, dật lại chiếc xe. Lusi ngồi bẹp tại
đất và khóc lên. Susan ẵm Lusi dậy và dỗ dành một lát. Rất nhanh sau đó Lusi đã
chơi vui vẻ lại với những bạn còn lại.
Peter tự mình chạy xe tới lui một lát thì cảm thấy
hơi nhàm chán, nhìn thấy những bạn kia chơi thật vui vẻ với nhau nên nó muốn
tham gia chung.
Nó đã chạy tới chỗ Susan, lầu bầu thưa: “Mẹ, con
muốn chơi với Lusi và chúng nó.” Susan không đả động gì và trả lời: “Con tự
kiếm mấy bạn ấy vậy!”.
"Mẹ ơi, mẹ đi với con hen.” Lời thỉnh cầu của
Peter. “Chuyện này không được rồi, lúc nãy con đã làm cho Lusi khóc, giờ con
lại muốn chơi với mọi người, vậy con phải tự đi giải quyết vấn đề".
Peter leo lên chiếc xe và chạy từ từ đến chỗ Lusi,
lúc gần đến chỗ, thì nó lại quay ngược đi. Chạy tới lui mấy vòng như vậy, không
biết từ lúc nào mà Peter và Lusi lại vui vẻ với nhau, hợp thành nhóm ồn ào.
Quản giáo con cái là chuyện của cha mẹ
Cha mẹ của Susan ở tại California, biết tôi đã đến hai người đã lái
xe đến thăm chúng tôi. Trong nhà có khách tới, Peter rất hào hứng. chạy lên
chạy xuống. Nó lấy cái thùng đựng đầy nước, rồi xách cái thùng bê tới bê lui
trong nhà. Susan cảnh cáo nó mấy lần rồi, không được làm nước văng lung tung
trong nhà, Peter để ngoài tai.
Cuối cùng Peter đã làm nước đổ hết ra nền. Peter
nghịch ngợm còn chưa thấy mình làm sai việc, còn rất đắc ý lấy chân dẫm lên
vũng nước, làm ướt hết quần. Tôi lập tức chạy đi lấy cây lau nhà để dọn dẹp.
Susan giật lại cây lau nhà và đem đưa cho Peter, nói với nó: “Lau sàn cho khô,
cởi đồ ướt ra và tự mình giặt sạch.” Peter không chịu vừa khóc vừa la. Susan
không nói thêm lời nào, lập tức kéo nó đến phòng trữ đồ, đóng chặt cửa lại.
Nghe từ bên trong tiếng khóc hoảng sợ của nó, tim tôi đau thắt lại, rất muốn
chạy đến ẵm cháu ra. Bà ngoại của Peter lại cản tôi, nói: “Đó là chuyện của
Susan".
Đến một lát sau, Peter không khóc nữa, nó ở trong
phòng trữ đồ hét thật lớn: “Mẹ ơi, con sai rồi.” Susan đứng ở ngoài hỏi: “Thế
giờ con biết phải làm gì chưa?” “Con biết.” Susan mở cửa ra, Peter chạy từ phòng
trữ đồ ra, nước mắt đầy mặt. Nó cầm cây lau nhà cao hơn 2 người của nó ra sức
lau cho khô sàn nhà. Sau đó tự cởi quần áo dơ ra, xách trên tay, trần chuồng
chạy vô nhà tắm, hí hửng giặt đồ.
Ông bà ngoại của nó nhìn vào thái độ kinh ngạc của
tôi, thích thú mỉm cười. Sự việc này làm tôi cảm động vô cùng. Ở rất nhiều gia
đình Trung Quốc, cha mẹ giáo dục con cái thì thường phát sinh vấn đề “đại chiến
thế giới”, luôn luôn được ngoại nuông chiều, nội thì can ngăn, vợ chồng cãi
nhau, gà bay chó chạy.
Sau này, tôi và ông bà ngoại của Peter nói chuyện,
nhắc đến chuyện này, làm tôi ấn tượng sâu sắc bởi câu họ nói: “con cái là con
cái của cha mẹ, trước tiên phải tôn trọng cách giáo dục của cha mẹ".
Đứa bé tuy còn nhỏ, nhưng lại bẩm sinh nghịch
ngợm, lúc nó quan sát được thành viên trong gia đình có phân biệt khác thường,
nó sẽ rất nhạy bén lợi dụng sơ hở. Việc này không làm cải thiện hành vi của nó
mà chẳng có lợi cho nó. Ngược lại còn làm cho vấn đề càng nghiêm trọng hơn,
thậm chí còn đem lại những vấn đề khác.
Ngoài ra, thành viên trong gia đình còn xảy ra
xung đột, gia đình có không khí không hòa thuận sẽ đem đến nhiều cảm giác không
an toàn cho trẻ, đối với việc phát triển tâm lý của nó phát sinh ảnh
hưởng bất lợi. Cho nên, dù là bậc cha mẹ hay ông bà có vấn đề phân chia giáo
dục con cái, hay là vợ chồng có quan niệm giáo dục khác nhau cũng không nên ở
trước mặt con cái xảy ra mâu thuẫn.
Ông bà ngoại của Peter ở lại một tuần và chuẩn bị
về Cali. Hai
ngày trước khi đi, ông ngoại của Peter rất nghiêm túc hỏi con gái mình: “Peter
muốn chiếc xe đào đất, tôi có thể mua cho nó chứ?”. Susan suy nghĩ rồi nói:
“Cha mẹ lần đến này đã mua cho nó đôi giày trượt băng làm qùa rồi , đến Noel
mới mua nó làm quà vậy!”.
Tôi không biết ông ngoại của Peter nói như thế nào
với thằng nhóc này, sau đó tôi dắt cháu đi siêu thị, nó chỉ tay vào món đồ chơi
đó nói: “Ông ngoại nói, đến Noel sẽ mua tặng cháu cái này làm quà.” Khẩu khí
rất thích thú và mong đợi.
Tuy Susan nghiêm khắc như vậy với cháu, nhưng
Peter lại yêu thương mẹ hết mực. Khi chơi ở ngoài, nó sẽ thu thập một số hoa
hoặc là lá mà nó cho là đẹp rồi trịnh trọng tặng cho mẹ. Người ngoài tặng quà
cho nó, nó luôn gọi mẹ cùng mở quà chung; có thức ăn ngon luôn để một nửa cho
mẹ.
Nghĩ đến nhiều đứa trẻ Trung Quốc coi thường và
lạnh nhạt đối xử đối với cha mẹ, tôi không thể không kính phục con dâu Tây này
của tôi. Theo tôi mà nói, ở phương diện giáo dục con cái của các bà mẹ Phương
Tây rất xứng đáng để các bà mẹ học theo. (Nguồn: Webtretho)
|