Mấy hôm nay tôi có theo dõi một số bài
viết của các anh chị, cô chú về cuộc sống tại Mỹ. Mỗi người một quan điểm, một
cuộc sống khác nhau nhưng cũng đã khắc họa một phần nào đó xã hội Mỹ mà họ đang
sống. Trong bài viết này, tôi sẽ không đề cập đến vấn đề ai đúng hay ai chưa hoàn
thiện vì tôi tôn trọng ý kiến riêng của mỗi người. Họ kể câu chuyện của chính
họ bằng những trải nghiệm, bằng cái cách họ nhìn cuộc sống qua lăng kính của
riêng mình.
Tôi may mắn được sinh ra trong một
gia đình mà ba mẹ và con cái hết mực yêu thương và hy sinh cho nhau. Ba mẹ tôi
tôn trọng con cái và khuyến khích chúng tôi được làm những gì mình cho là đúng
và khiến mình sống hạnh phúc. Nền tảng giáo dục vững chắc cùng sự thương yêu vô
bờ bến của gia đình đã khiến cho hai chị em tôi bước vào đời với tất cả tự tin
và đạt được một số thành công nhất định. Khi tôi bước ra khỏi giảng đường cũng
là lúc tôi bước vào một môi trường làm việc đa quốc gia. Xung quanh tôi chính
là những anh chị đi trước giàu nhiệt huyết và rất tài giỏi cho tôi học tập. Tôi
yêu môi trường làm việc đó và ở lại cùng với nó một thời gian cho đến khi tôi
quyết định chạy theo tiếng gọi của trái tim.
Tôi sang Mỹ định cư vào 3 năm về
trước và người chồng tôi kết hôn cũng không ai khác chính là người bạn thân
nhất của tôi trong năm năm qua. Chồng tôi giúp tôi rèn luyện ngoại ngữ từ những
ngày đầu khi tôi còn nói bập bẹ tiếng Anh. Chồng tôi kiên nhẫn ngồi ở nửa vòng
bên kia của trái đất để gõ từng câu chữ giúp tôi sửa từng lỗi văn phạm tiếng
Anh.
Cả hai đi bên đời nhau trong một giời
gian dài như thế cho đến khi quyết định mãi ở gần bên nhau vào năm 2007. Tôi
sang Mỹ với hành trang duy nhất chính là tình yêu tôi dành cho anh chàng người
Mỹ cao lớn, người mà khi yêu tôi, anh ấy yêu luôn cả gia đình tôi.
Khi chồng tôi về Việt Nam, không một
người thân nào hay người bạn nào của tôi mà không yêu quý và dành những lời lẽ
tốt đẹp cho chồng tôi cả. Đơn giản chỉ vì, chồng tôi luôn đối xử với mọi người
với trái tim nồng hậu. Chồng tôi sẵn sàng giúp người Việt dọn chén đũa, sẵn
sàng thử tất cả các món mà mọi người dọn mời. Chồng tôi học cách cúng kiếng của
người Việt vì biết đó là một phần văn hóa không thể thiếu của mình. Mỗi khi
ngày rằm hay đến dịp phải cúng kiếng, tôi chỉ cần gọi cho chồng và trên đường
về thì tay anh ấy đã cầm đủ ngũ quả để xếp cho đúng kiểu cúng kiếng ở nhà mẹ
tôi hay làm. Khi con gái của một gia đình bạn thân của gia đình mất tại Việt Nam, trong suốt
những giờ cô bé ấy hấp hối ở bệnh viện, chồng tôi luôn có mặt và tiễn đưa em ấy
đi ở ngày cuối cùng của tang lễ. Chồng tôi ngồi đó giúp gia đình cô ấy dọn bánh
trái để mời khách đến viếng và trong những ngày ấy không vị khách nào mà không
dừng lại bắt tay và nói hello với anh chàng người Mỹ nổi trội trong đám đông
ngày ấy. Chồng tôi làm vậy vì một phần muốn được hiểu thêm về văn hóa Việt, phần
còn lại vì thương người mẹ của cô bé ấy, người mà chúng tôi xem như gia đình
của mình.
Ngày đính hôn của tôi tại Việt Nam, bạn bè đến
dự rất đông đủ và ai nấy cũng đều rất vui mừng vì tôi lấy được một người chồng
tốt, người mà tôi nghĩ sẽ trở thành người cha tốt nhất cho những đứa con của
tôi sau này. Tôi sang Mỹ, không ở riêng mà sống chung với bố mẹ chồng của mình.
Mẹ chồng tôi là một người phụ nữ nhân hậu và chính bà là người dạy tôi rất
nhiều về giá trị đích thực của hạnh phúc. Bố mẹ chồng tôi kết hôn với nhau đã
được hơn 42 năm và chưa một buổi sáng nào mà bố chồng tôi quên dậy sớm để pha
cà phê cho vợ mình. Hơn 42 năm ấy, người đàn ông ấy chỉ yêu một người phụ nữ và
hết lòng yêu thương con trai và vợ con mình. Bố mẹ chồng tôi yêu thương tôi như
con gái của mình và chính sự săn sóc và ân cần của họ đã khiến cho cuộc sống
mới của tôi càng thêm thú vị.
Mẹ chồng tôi giúp tôi trải nghiệm tất
cả những ngày lễ lớn nhỏ tại Mỹ. Tôi đi từ hết bất ngờ này đến bất ngờ khác khi
mà một buổi sáng của lễ Phục sinh tôi thức dậy với giỏ quà để sẵn dành cho
mình. Tôi cùng mẹ chồng học cách nướng gà tây cho lễ Tạ ơn và làm cả những món
bánh cùng thức ăn truyền thống khác của Mỹ. Tôi cùng mẹ chồng đi mua sắm, cùng
trang trí nhà cửa, cùng gói quà cho lễ giáng sinh, cùng trang trí Halloween,
cùng tham quan các lễ hội cũng như các hoạt động khác của người Mỹ. Khi mùa thu
đến, mẹ chồng tôi sẵn sàng nghỉ làm để chạy xe hàng giờ liền để cho tôi thỏa
sức ngắm và chụp hình cây lá khi thu sang. Mẹ chồng tôi chỉ tôi may vá, đạp
những đường chỉ đầu tiên cho đến khi tôi có thể tự mình may giỏ xách, áo quần,
cùng làm hàng loạt thứ khác. Bản thân tôi do đó mà hòa nhập với cuộc sống Mỹ
lúc nào cũng không hay và tôi bắt đầu mong ngóng lễ Giáng sinh như cái cách mà
tôi thường háo hức chờ đời khi Tết đến.
Sự học hỏi của tôi để hòa nhập với xã
hội Mỹ không chỉ đến từ một chiều vì chính những thành viên Mỹ trong gia đình
tôi cũng thích nghi dần với văn hóa Việt. Bố mẹ chồng tôi học cách nấu phở, học
cách quấn chả giò, học chơi bài tiến lên, học bầu cua cá ngựa và học cả cách
pha chế nước mắm để thêm gia vị cho các món ăn khác nhau.
Tôi tự hào về gia đình Mỹ mình đang
sống nơi đã tạo cho tôi niềm tin và tình yêu vào đất nước mà tôi hiện đang sống
như chính cách mà chị sếp ở công ty tôi làm trước kia từng trìu mến nói cùng
tôi: "Chị rất tự hào về em vì chính em như một người đại sứ Việt, mang cả
văn hóa Việt Nam vào gia đình Mỹ và khiến họ yêu thương và trân trọng
mình". Tôi nghĩ, tình yêu thương và sự cố gắng luôn đến từ hai phía.
Bố mẹ chồng tôi dạy tôi bằng chính sự
mẫu mực và nhân hậu trong cách sống của họ. Đối với họ cũng như đối với ba mẹ
tôi, thước đo thành công và sự viên mãn trong cuộc sống không quy đổi ra đồng
tiền mà chính là sự hạnh phúc và an lành mà con cái mình đạt được. Tôi đi học,
tôi đi làm và thử sức với những công việc khác nhau để khám phá bản thân mình.
Tôi không còn giới hạn bản thân mình với ngành đối ngoại tôi làm trước khi sang
Mỹ mà thử sức mình với nghệ thuật cũng như những gì tôi yêu thích.
Tôi làm việc, tôi đi du lịch khám phá
thêm nhiều về đất nước mình đang sống để yêu thêm lấy nó. Tôi tận hưởng cuộc
sống của chính mình theo chính cách mà trái tim mình cảm nhận. Tôi kết bạn với
người ở nhiều chủng tộc khác nhau và học được từ họ rất nhiều điều thú vị. Đối
với tôi nước Mỹ đã trở thành ngôi nhà thứ hai của mình và tôi cũng yêu nó và tự
vào về nó như chính cách tôi tự hào về nơi tôi sinh ra và lớn lên vậy.
Chúc tất cả mọi người một tuần làm
việc mới thật vui vẻ và luôn hạnh phúc. Khi viết đến những dòng cuối này, tôi
bỗng chợt nhớ nhịp sống sôi động, những dòng xe hối hả và cả những góc nhỏ của
tuổi thơ tôi tại Sài Gòn. Một ngày nào đó, tôi sẽ mang cả gia đình Mỹ của mình
trở lại, một ngày không xa....
Nguồn: VnExpress